Breaking

Sunday, April 9, 2017

Sunday, April 09, 2017

Hoang mang… lạ…

Kết thúc một ngày lúc hơn 2 giờ sáng sau khi cày 3 tập phim “Sống chung với mẹ chồng”. Khi xem những phân cảnh đầu của tập một, tôi đã nghĩ ngay đến ca khúc có nội dung: “Dẫu thế nào, con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai” của ca khúc trong bộ phim cùng tên “Người đàn bà thứ 2”…

Thời tiết hôm nay đã có vẻ ấm ấp lên nhiều, khi mà tôi đang ngủ rất ngon thì phải tỉnh dậy vì nóng, và để khép lại những cánh cửa đang mở tơ hơ tai hải, khiến căn phòng hứng đầy ánh nắng… để rồi, lại đi vào và nằm ngủ tiếp…

Mê man trong giấc ngủ, lâu lắm rồi, tôi lại nằm mơ…
Giấc mơ lần này lạ và kỳ cục lắm… Nó khiến tôi hoang mang thấy lạ… Chẳng lẽ…

Trong mơ, hôm nay là một ngày trọng đại… Ừ… tôi lấy chồng…


Nhưng lạ ở chỗ Chú rể, và mẹ cô dâu…
Thức giấc trong một ngày không nắng, không mưa, và không đến độ u ám cho lắm…

Tất cả mọi người, Tía tôi, U tôi, Anh tôi… và cả tôi nữa, đều dậy muộn và sát giờ… Tại sao chứ, tại sao tôi lại cáu gắt và cằn nhằn vô cơ với U của mình, chỉ vì việc dậy muộn và chẳng kịp chuẩn bị gì cho ngày trọng đại của tôi… (thậm chí khi này, tôi còn chẳng biết một nửa sắp tới của tôi là ai, còn chẳng biết hôm nay là ngày cưới…?)

Tôi chỉ thấy có cảnh U tôi lôi chiếc Nokia xanh dương ra và nói, có hẹn chuông mà nó không kêu lên, từ đấy tôi cằn nhằn… sao U không bảo sớm để cho tôi còn chuẩn bị, váy vóc, gọi bọn trang điểm đến sớm các kiểu… dạy muộn như vậy thì gọi ai bây giờ, và mặc cái gì đây? (Rồi trong đầu đang suy nghĩ, đắn đo có – không, tiếp tục – dừng lại…)

Nhưng rồi mọi thứ đã được giải quyết, tất cả mọi người đều có mặt tại rạp…
Khi mà chúng tôi vừa bước vào đến cửa rạp, tôi đã nhìn thấy bóng dáng anh chú rể ngồi bên phải và anh đứng lên hướng mắt về phía chúng tôi với một vẻ mặt vui mừng và chờ đợi, cùng một ánh mắt đầy hi vọng, anh mặc bộ vest đen với sơ mi trắng…
Còn dãy bên trái có mợ tôi đang ngồi với mấy người họ hàng…

Ghé mắt thẳng lên đến bục của mấy vị MC, chiếc phông bạt đằng sau đó, tôi đọc những dòng chữ Tên chú rể..., tên cô dâu… Không thấy tên bố mẹ chồng ghi trên đó, rồi ghé mắt sang bên cạnh, Tên bố tôi, và tên mẹ cô dâu… không phải là tên mẹ tôi ư?! Tại sao lại là tên của Mợ nó?!... Cái quái gì đang diễn ra vậy, nó cảm thấy bị xúc phạm…

Bước vào phía sân một cách hầm hầm, trên đôi sandle cao gót màu bạch kim, tôi khiến mọi người kinh ngạc hết thảy bởi trên người tôi lúc này, không phải là bộ váy màu trắng để kết hợp với bộ vest của anh… Tôi mặc y nguyên cái bộ ở nhà, chiếc quần sort ngắn màu ghi cùng chiếc áo nâu có hình con báo phía trước. Ai cũng ngạc nhiện không nói lên lời…

“Con xin lỗi mọi người, hôm nay con không làm đám cưới nữa đâu…”

Rồi tôi quay lưng bỏ chạy, có thực sự khóc đấy… nhưng rặn mãi nước mặt nó không rơi ra…
Tôi cứ chạy thôi, và anh ngay lập tức đuổi theo phía sau tôi… tôi cũng biết…
Chạy rẽ vào một con đường nhỏ gồ ghề… tôi nhanh chóng rẽ trái và núp sau bức tường cạnh cột điện, ngồi rụp xuống, cố gắng khóc thật nhiều, và cố gắng suy nghĩ tại sao, tại sao lại có sự việc này, tại sao tôi lại cư xử như vậy, và tại sao lại là anh…

Anh là anh Đăng hàng xóm, nhà anh ở ngay bên cạnh nhà bà ngoại tôi, từ hồi nhỏ đến giờ, cũng phải chục năm chưa gặp lại anh bao giờ, trừ có một lần, vô tình gặp anh trong bệnh viện, khi đi khám để lấy giấy khám sức khỏe để nộp hồ sơ xin việc. Ngay cả đứa em đi cùng nó cũng không hề ngờ đến việc chúng tôi lại gặp anh ở đây. Nó còn nói rằng, nó biết anh Đăng làm trong bệnh viện này thôi nhưng không biết anh công tác cho khoa nào…

Tôi ngồi đấy nghĩ, ngồi đấy gắng khóc cho nó hết đi cái bức xúc, khó tả này, biết chắc rằng đoàn người đang chạy theo sau mình và cả anh nữa… đã chạy thẳng một lèo và đi mất, tôi đứng dậy… bước ra ngoài và đi về… vừa đứng dậy quay ra, chưa kịp bước tiếp bước nào… tôi thấy thằng Tun (con chú ruột) cũng nhìn thấy tôi, với thái độ hiểu rằng tại sao tôi lại làm vậy… Tôi không nói, cũng chẳng làm gì… chỉ đứng im rồi quay lại sau cột điện đó ngồi một lần nữa… và thằng em cứ thế tiếp tục đi đến cơ quan của nó ở phía trước đường… (tôi đang muốn trốn chạy...)

Sau một hồi trấn tĩnh, và để cho thằng em đi hẳn, tôi bước ra ngoài và ngoái nhìn về phía bên trái…

Ơ!... Ai thế này… Anh Đăng đang ngồi chễm chệ trên bức tường tôi vừa núp… Hóa ra, anh biết tôi ở đó, và đang cố tình ngồi chờ tôi ư?...

Ngạc nhiên và giật mình… một lần nữa tôi sợ… và tôi lại chạy thật nhanh, nhưng đôi guốc bạch kim không làm tôi chạy nhanh thêm được…
Anh tụt xuống khỏi bức tường… và lại một lần nữa đuổi theo tôi…
Mới chỉ chạy được một đoạn tôi đã bị anh giữ lại…
tôi đành chịu dừng, quay đầu lại nhìn anh… 

Chợt tôi tỉnh giấc…
Hoang mang…
Đắn đo…
Và suy nghĩ…
Nhiều câu hỏi tại sao được hiện ra…
Sợ… mong… và hi vọng…
Mọi thứ chắc sẽ ổn cả thôi…
(thonboncodon)


Friday, February 10, 2017

Friday, February 10, 2017

Do dự...


Nhớ...
Do dự...
Công việc đã chiếm chọn thời gian
không còn có thời gian nào mà nghỉ ngơi, suy nghĩ
Không muốn đánh đổi, nhưng... 
"Con người luôn luôn phải đối mặt với sự đánh đổi"
Và một chữ duyên
Nếu duyên còn thì tiếp tục làm việc với nhau...
Nếu duyên đứt thì ta đành tạm biệt nhau vậy...
Cố lên nhé Cô gái của bản thân tôi :D
(Heo còi đãng trí)




Saturday, December 31, 2016

Saturday, December 31, 2016

Một mình vẫn ổn...






Có những ngày lòng chỉ muốn lang thang
Dạo phố phường, ngồi một hàng nước lạ
Tự gọi cho mình một ly trà đá
Ngồi nhâm nhi, ngắm vội vã dòng đời

Có những lần chỉ muốn được rong chơi
Buông bỏ hết những bon chen, được mất
Thành phố rộng mà lòng người thì chật
Chẳng ai cho tôi thấy cảm giác yên bình

Có đôi lần thức giấc đón bình minh
Rồi tự nhủ: Ừ, một mình vẫn ổn
Ai cũng loay hoay trong cuộc đời bận rộn
Chẳng dư thời gian, ta phải tự thương mình

Có đôi lần thức giấc đón bình minh
Rồi tự nhủ: Ừ, một mình vẫn ổn
Ai cũng loay hoay trong cuộc đời bận rộn
Chẳng dư thời gian, ta phải tự thương mình

Cứ mỉm cười, cứ trang điểm thật xinh
Tô môi hồng rồi dịu dàng xuống phố
Ai cũng sẽ tìm được cho mình bến đỗ
Đừng vì cô đơn mà yêu vội một người
_Huy Thọ_
(Nguồn: Sưu tầm)

Saturday, December 31, 2016

Ai đã bán đứng Nhím


Trong một khu rừng nọ, Hồ Ly rất muốn ăn thịt Nhím nhưng vì toàn thân nhím luôn có gai nhọn nên nó không thể nào đến gần. Chỉ cần Hồ Ly đến gần, thì Nhím sẽ cuộn thân mình lại như một quả cầu đầy gai khiến Hồ Ly không cách nào chạm vào được.
Một ngày nọ, Nhím và Quạ trò chuyện với nhau. Quạ rất ngưỡng mộ Nhím có cái áo giáp tốt như vậy, liền nói:
“Bạn Nhím à, cáo áo giáp trên người bạn tốt thật đấy, ngay cả Hồ Ly cũng phải sợ”. Nhím nghe Quạ nói như vậy rất thích nên không kìm được, đã nói với Quạ:
“Thật ra cái áo của tôi cuộn tròn lại, phần bụng vẫn còn một con mắt nhỏ không cuộn lại được. Nếu như thổi khí vào con mắt ấy thì tôi sẽ không chịu được, sẽ lại bung người ra”.
Quạ nghe xong rất kinh ngạc, thì ra Nhím cũng có cái bí mật như vậy. Nhím nói xong liền căn dặn Quạ:
“Bí mật này tớ chỉ nói với cậu, nhất định cậu phải giữ bí mật cho tớ. Nếu tiết lộ để Hồ Ly biết được thì tớ chết chắc”.
Quạ liền thề: “Yên tâm đi, cậu là bạn tốt của tôi, làm sao tôi lại bán đứng cậu được!”.
Không lâu sau đó, Quạ đã rơi vào tay của Hồ Ly. Khi Hồ Ly chuẩn bị ăn thịt Quạ thì Quạ đột nhiên nhớ đến bí mật của Nhím, liền nói với Hồ Ly:
“Anh Hồ Ly, nghe nói anh rất muốn thưởng thức thịt Nhím có phải không?
Nếu như anh thả tôi ra, thì tôi sẽ nói cho anh biết điểm yếu của Nhím”.
Hồ Ly suy nghĩ một hồi liền thả Quạ ra, và Quạ đã nói bí mật của Nhím cho Hồ Ly nghe.
Hậu quả thì ai cũng có thể tưởng tượng được. Khi Nhím bị Hồ Ly thổi vào bụng, nó tuyệt vọng kêu lên: “Quạ à, cậu đã hứa là sẽ giữ bí mật cho tôi mà, sao giờ cậu lại bán đứng tôi”.
Ngày xưa khi xem câu chuyện này, vì nghĩ Quạ đã bán đứng bạn bè nên tôi rất tức giận.
Nhưng khi lớn lên tôi đã hiểu ra rằng người bán đứng Nhím chính là bản thân Nhím.
Nó sống ở nơi đầy rẫy nguy hiểm, cá lớn nuốt cá bé, chỉ có toàn thân mọc đầy gai mới có thể bảo vệ được nó.
Vậy mà chỉ vì một phút nhanh miệng đã mang nhược điểm của mình ra nói cho Quạ nghe.
Cậu chuyên này không dạy chúng ta phải khép mình lại, không cần kết bạn.
Nó muốn nói, đối với những bí mật liên quan đến cuộc sống và sinh mạng của mình thì tuyệt đối không nên dễ dàng mà tiết lộ cho người khác biết.
Nếu như đã nói rồi, mà còn bị truyền ra thì đừng oán trách bạn bè đã bán đứng mình, bởi vì người đầu tiên nói ra cái bí mật đó chính là mình.
Nếu như bản thân mình không biết giữ bí mật cho mình thì sao có thể yêu cầu người khác giữ bí mật cho mình.
Nguồn: tinngan.vn
Chuyên mục: Câu chuyện cuộc sống
Saturday, December 31, 2016

Lão nhà giàu và cậu bé

Hôm đó, tôi đi ngang qua khu nghỉ mát, thấy một đám người vây quanh một chiếc xe ôtô đời mới.
Người đàn ông đứng bên cạnh xe, mặc một bộ đồ vest đắt tiền và nói: 'Có ai giúp tôi chui xuống gầm xe để vặn lại con ốc không?'.
Thì ra xe của ông ta đang có vấn đề.
Người đàn bà trang điểm lòe loẹt bên cạnh ông nói: 'Anh chỉ cần trọng thưởng thì sẽ có người làm thôi'.
Lúc đó, ông ta liền lấy ra tờ 100.000 đồng nói: 'Ai giúp tôi, số tiền này sẽ là của người đó'.
Cậu thanh niên đứng bên cạnh tôi muốn bước ra thì người bạn ngăn lại: 'Lời nói của người giàu đừng tin!'.
Lúc đó, một cậu nhóc chạy ra nói: 'Để cháu làm'.
Thao tác thật đơn giản, cậu bé làm chưa tới 1 phút đã xong. Khi bò ra khỏi gầm xe, cậu đã nhìn về phía người đàn ông với ánh mắt mong đợi.
Người đàn ông đang chuẩn bị đưa tiền thì người phụ nữ quát: 'Anh cho nó 100.000 đồng thật à? Đưa 5.000 đồng là nhiều lắm rồi!'.
Người đàn ông đưa 5.000 đồng cho cậu nhóc nhưng cậu lại lắc đầu. Người đàn ông đưa thêm cho cậu bé 5.000 đồng nữa, nhưng cậu bé vẫn lắc đầu.
Người đàn ông có chút tức giận: 'Cậu chê ít à? Còn chê nữa thì sẽ không cho cậu 10.000 đồng này đâu'.
'Con không chê ít đâu ạ, thầy con dạy rằng, khi giúp người khác không cần phải được đền đáp', cậu bé nói.
Người đàn ông lại hỏi: 'Vậy thì tại sao cậu còn chưa đi?'.
Cậu nhóc nói: 'Con đang đợi ông nói lời cảm ơn'.
Nguồn: tinngan.vn
Chuyên mục: Câu chuyện cuộc sống
Saturday, December 31, 2016

Dễ là khi...

Dễ là khi...
hứa một điều gì đó với ai đó...
Còn khó là khi...
hoàn thành những lời hứa đó...

Dễ là khi...
bạn nói không cần suy nghĩ...
Còn khó là khi...
bạn biết kiểm soát những lời nói của mình...

Dễ là khi...
thể hiện chiến thắng...
Còn khó là khi...
nhìn nhận thất bại...

Dễ là khi...
phê bình người khác...
Còn khó là khi...
cải thiện chính bản thân mình...

Dễ là khi...
bạn đánh giá lỗi lầm của người khác...
Còn khó là khi...
bạn nhận ra sai lầm của chính mình...

Dễ là khi...
làm tổn thương một người mà bạn yêu thương...
Còn khó là khi...
bạn hàn gắn vết thương đó...
(Sưu tầm)
Saturday, December 31, 2016

Chuyện 3 cái sàng

Một hôm, Socrate, nhà hiền triết Hy Lạp, đang ngồi trong nhà. Bỗng có một người vẻ mặt giận dữ chạy vào bảo ông:
- Ông ơi, ông có biết ông X là người bạn của ông nói gì về ông không?
Ông Socrate đáp:
- Không, nhưng trước khi nghe anh nói, tôi muốn anh cho phép tôi gạn đãi những gì anh sắp kể cho tôi nghe qua 3 cái sàng này nhé!
Thứ nhất là cái sàng chân thật: anh có biết chắc chắn về những điều anh sắp nói đó chăng?
- Không, đó là những gì tôi nghe từ một người khác nói lại.
- Vậy thì xin anh cho tôi đãi qua cái sàng thứ hai: nếu những gì anh sắp nói không phải là chân lý, thì ít ra nó cũng chứa một cái gì thiện hoặc mỹ chứ? - Socrate hỏi tiếp.
- Cũng không nốt.
- Bao nhiêu đó cũng đủ cho chúng ta đừng tin rồi. Nhưng bây giờ xin anh thử đãi nó qua cái sàng thứ ba xem sao: những gì anh sắp kể lại có ích lợi gì chăng?
- Tôi nghe sao thì thuật lại thế chứ đâu có biết có ích lợi gì hay không.
Ông Socrate nói:
- Nếu vậy, những gì anh sắp thuật lại cho tôi nghe đã không thật, không thiện mỹ và cũng không bổ ích vào đâu cả thì anh và tôi hãy gạt bỏ nó ra ngoài tai, có gì đáng lưu tâm để rồi lại áy náy mà làm gì.
Anh và tôi cũng có thể quẳng bao nhiêu gánh lo âu nếu chúng ta chịu dùng đến 3 cái sàng đãi sạn của nhà hiền triết Socrate.
Trước khi giận dữ về những lời gièm pha, soi mói của những người hẹp dạ, chúng ta đừng quên dùng 3 cái sàng của Socrate.
Trước khi nói với ai về một người hay một việc gì, chúng ta đừng quên đãi qua 3 cái sàng ấy.
Và những gì chúng ta thốt ra, muốn có chút giá trị, muốn được người ta lưu tâm đến, ít ra nó phải có: THẬT, TỐT ĐẸP và HỮU ÍCH.


Trong cuộc sống này vì đâu ta không hạnh phúc? Phải chăng là vì tâm ta không bình yên vì bị tác động bởi những thứ xảy ra xung quanh mình?
Một trong những thứ thường thấy nhất là ta dễ bị xao động bởi những lời nói không hay, xì xầm bàn tán về chính bản thân ta.
Phản ứng thông thường của bạn khi người khác nói xấu về mình là gì?
Phải chăng là tức giận, hậm hực cay cú và tự nhiên cảm thấy một ngày thật là khó chịu, tệ hơn nữa bạn lại đêm những cảm xúc tiêu cực đó trút sang những người xung quanh mình.
Nếu bạn thường hay như vậy, hãy lấy 3 bảo bối
Nguồn: tinngan.vn
Chuyên mục: Câu chuyện cuộc sống
Saturday, December 31, 2016

Bao đồng...

Nhiều khi tôi cứ thích làm những cái công việc mà người ta gọi là bao đồng...
toàn làm những thứ thiệt thân...
Nhưng tôi thích vậy...
Nó khiến tôi cảm thấy vui hơn... trong cái xã hội xô bồ nhộn nhịp này.
Tôi mong cái thời điểm ấy cứ kéo dài mãi...
Nhưng nhiều lúc cũng cần phải cho nó dừng lại một cách dứt khoát và nhanh chóng

chỉ vài ngày nữa thôi... tôi sẽ lại quay về với lối sống cơm - áo - gạo - tiền...
phải thế chứ... đã hết cái tuổi nhởn nhơ, muốn làm gì thì làm rồi...
Phải lo cho tương lai nhiều hơn một chút...
Và tôi cũng thấy lo... lo cho cái thứ mà tôi dám chấp nhận nếu nó xảy đến...
Lo thì cứ lo thế thôi... chứ nào có giải quyết được gì...
Những việc tôi đã làm... tôi sẽ không hối tiếc...
vì nó là những kỷ niệm đẹp...
tôi muốn dành nó cho cái nơi... tôi thực sự thích...


Yêu lắm một nơi... sự tồn tại không chắc chắn...
Saturday, December 31, 2016

Sand and Stone


A story tells that, two friends were walking through the desert. During some point of the journey, they had an argument, and one friend slapped the other one in the face. The one who got slapped was hurt, but without saying anything, wrote in the sand: "TODAY MY BEST FRIEND SLAPPED ME IN THE FACE".
They kept on walking until they found an oasis, where they decided to take a bath. The one, who had been slapped, got struck in the mire and started drowning, but the friend saved him. After the friend recovered from the near drowning, he wrote on a stone: "TODAY MY BEST FRIEND SAVED MY LIFE".
The friend who had slapped and saved his best friend asked him, "After I hurt you, you wrote in the sand and now, you write on the stone, why?"
The other friend replied: "hen someone hurts us, we should write it down in sand where wind of forgiveness can erase it away. But, when someone does something good for us, we must engrave it in stone where no wind can ever erase it".

CÁT VÀ ĐÁ
Chuyện kể rằng, có hai người bạn đang đi bộ qua sa mạc, Trong chuyến đi, hai người đã cãi vã nhau, và một trong hai người đã tát vào mặt người kia. Người bạn bị tát rất đau, nhưng không nói bất cứ điều gì, và viết lên cát: "Hôm nay người bạn tốt nhất của tôi đã tát vào mặt tôi".

Họ vẫn tiếp tục đi cho đến khi tìm thấy một ốc đảo, họ quyết định dừng lại để tắm. Người bạn bị tát lúc nãy bị sa vào vũng lầy và bắt đầu chìm. Nhưng bạn anh ta đã cứu được anh ta. Sau khi bình phục, anh ta viết lên trên một tảng đá: "Hôn nay, người bạn tốt nhất của tôi đã cứu sống tôi".

Người bạn đã tát vào mặt và cứu sống bạn của mình hỏi: "Sau khi mình đánh cậu, cậu đã viết lên cát và giờ cậu lại viết lên trên đá, tại sao vậy?".

Người bạn kia trả lời: "Khi ai đó làm ta tổn thương, ta nên viết xuống cát để cơn gió cuốn đi mọi lỗi lầm. Nhưng khi ai đó làm điều gì đó tốt cho ta, hãy khắc lên đá để không có một cơn gió nào có thể cuốn đi được".
(Sưu tầm)

Thursday, December 8, 2016

Thursday, December 08, 2016

Một mối quan hệ giả vờ... cậu có muốn vậy không...

Cậu nè,
Tui với cậu quen nhau chưa lâu. Hiểu  nhau cũng chưa rõ...
Nhưng có lẽ... vì tui thấy cô đơn nên những lời tán gẫu của cậu khiến tôi thấy vui  và thích...
Tui cũng quý và thích cậu... Người lạ à...

Cậu đùa tôi... hỏi rằng tui làm vợ cậu đi...
Thực sự tui rất buồn cười và thấy kỳ...
Rồi những lúc cậu gọi tui một cách thân mật "em yêu", rồi có khi cậu tự quyết định xưng "anh" với tôi...
Và tôi kêu, tôi không thích bị gọi thân mật như vậy... khi chúng ta chẳng là gì của nhau cậu ạ...

Tui biết là... cậu năng động... và vui tính hơn tui...
Tui thích cách cậu đùa như vậy...
Tui con nít quá phải không cậu...
Tui đã cố gắng không con nít, và kiên quyết chưa "động lòng" trước những lời nói có cánh thú vị của cậu...

Cậu nè. Tui không biết là cậu đang nói thật hay đang đùa cho chúng ta cùng vui... Nhưng có một lần.. cậu bảo... thử yêu qua mạng xem sao... Tui chưa từng yêu ai qua mạng cả... có chắc là nó sẽ thú vị và bền lâu không cậu... hay chỉ là chỉ giả vờ yêu nhau vậy thôi...

Có lần cậu bảo... sẽ không lâu đâu, cậu phải sang Đức.... (tui đã ngồi lục lại tin nhắn cũ của tụi mình)... Cho dù những lời "cầu hồn" của cậu là thật hay chỉ là đùa cho nhau vui... Thì tôi cũng sẽ cảm thấy hụt hẫng... vì một ngày nào đó tôi sẽ rời xa một người BẠN LẠ...
Cậu nè. nếu tôi nhắn tin cho cậu rằng... Chúng mình giả vờ yêu nhau đi... Cậu có chấp nhận không?
Một mối quan hệ giả vờ... cậu có muốn vậy không...
Giả vờ để nếu như chúng mình làm tổn thương nhau thì chúng mình sẽ không đau vì nhau...
Giả vờ... để dù có kết thúc... ta sẽ không đau vì.. đó chỉ là một trò chơi thôi cậu ạ...

Viết vậy thôi chứ tôi đâu có chập chập để nhắn cho cậu mấy cái câu đó...
Tôi vẫn nhớ cái lý do tôi đặt chân vô Sài Gòn... Cái nơi đô thị nhộn nhịp nhưng cho tôi cảm giác yên bình...
Tôi vào Sài Gòn, một phần là tôi muốn QUÊN đi những thứ trong quá khứ mà tôi đã giữ nó quá lâu
Tôi vào Sài Gòn, một phần là tôi muốn CHẠY TRỐN vì tôi không còn dám đối diện với thực tại thất bại mình mới gặp...
Tôi đặt chân vào Sài Gòn, chỉ là muốn ĐI XA cái nơi thị thành ngột ngạt mình đang ở...
Tôi dặt chân vô Sài Gòn, mà chẳng hề có một kế hoạch nào cụ thể...
Tôi vẫn còn một cái hẹn về Sài Gòn vào năm sau...
Nhưng đến giờ tôi lại lo lắng cho cái kế hoạch này bị đổ bể...
Sài Gòn với tôi luôn có một ấn tượng lạ...
Cậu nè... Tôi chắc chắn sẽ vào Sài Gòn ít nhất... một lần nữa...
(thonboncodon)

Saturday, December 3, 2016

Saturday, December 03, 2016

Giá như em có can đảm nói vu vơ với anh...

Có lẽ sẽ trở thành một người phiền hà... khi chỉ muốn mượn anh để trò chuyện những chuyện không có đầu có cuối...
Đã có lần em cố tình muốn bắt chuyện với anh...
Nhưng... không dám

Em và anh một trời, một vực...

Đã có lần em thực sự muốn tạo một cái duyên...
Nhưng có vẻ như không nên.... vì thực sự em chẳng còn can đảm...
Nhiều lúc em muốn thái quá cái cảm xúc của mình... để rồi muốn ra sao thì ra....
Nhiều lúc muốn tâm sự với một người lạ là anh... Nhưng có lẽ... em không đủ tự tin để kể hết mọi chuyện em đã giữ...
Dù sao thì anh vẫn là người lạ..

Anh à, nếu như mà... em chỉ nói là nếu như thôi anh nhé...
Nếu như em muốn mến anh... có được không?
Liệu anh có mến em... cũng một người lạ... không hả anh

Nhiều lúc em cũng thấy mình kỳ cục. khi mà cứ cố gắng ép suy nghĩ rằng... một ngày nào đó em đang ở bên anh...
Nhưng rồi vụt tắt... điều đó khó lắm... phải không anh..

Anh và em... một trời một vực...

Nhiều lúc muốn cố tình like hay coment nhưng điều vu vơ... để tiếp tục kéo dài câu chuyện không ngôn từ... Nhưng nghĩ lại... nó thật nực cười... em chẳng phải là bạn, cũng chẳng phải là người quen... Đến biết gì một chút về nhau cũng... không hề có...

Hai người lạ... bắt chuyện... khó lắm anh nhỉ.
Em muốn nói chuyện... chỉ để thêm nhiều động lực hơn để quên đi cái quá khứ đầy lỗi lầm không vui...


thực sự thì... hai chúng ta một trời một vực...

(thonboncodon)

Friday, November 11, 2016

Friday, November 11, 2016

Có lẽ sẽ là từng quen...

Tôi chẳng hiểu sao, những lúc buồn, tui lại thích nghe nhạc thất tình... trong khi tôi chưa từng được bước vào một cuộc tình chính thức nào cả...
Nhiều người tò mò, và nhiều người hiểu lầm... nhưng tôi vẫn cười, vẫn cố gắng giải đáp để che giấu đi một cái sự thật mà chính tôi biết rõ...
Nhưng họ vẫn cứ tếu táo... chẳng tin...
Ừ thì chẳng tin cũng được, không sao cả đâu. tui... mình tui tin là được rồi....

Chủ nhật ấy, cậu có lên Hồ Gươm không? Đi ngược dòng người, tôi vô tình thấy một gương mặt và một nụ cười quen quen...
Như vậy đã 2 lần trên Hồ, tôi bắt gặp những người bước qua cuộc đời tôi
Lần đầu là một cậu em của người quen lướt qua trước mặt tôi... tôi dõi theo và rồi ngưng tìm kiếm...

Còn cậu, tôi... lướt qua cậu trong sự vô tình...
Gương mặt ấy, nụ cười ấy, có lẽ giống cậu, cũng có lẽ là cậu
Thật may, cái thời khắc ấy... tôi không vác theo cặp kính cận của mình...
Để có thể nhủ lòng rằng NGƯỜI GIỐNG NGƯỜI, ĐI NGANG QUA CUỘC ĐỜI NHAU...
Lý trí muốn ngoái lại để có thể nhìn rõ hơn cái người lạ ấy, nhưng con tim mềm yếu, không còn mạnh mẽ để ngoái lại nhìn cô ấy bước đi cùng anh ấy...


Tại sao vậy. tại sao trong cái thời khắc tôi gần quên được rồi, dường như không còn chút lưu luyến gì nữa rồi, đột nhiên cậu lại quay về trong giấc mơ của tôi...
Tôi muốn yên..
Lại một lần nữa tôi hi vọng, rằng cậu không mơ thấy tôi... để tôi có thể bác bỏ cái câu người ta từng nói... Nếu trong mơ bạn gặp một người nào đó, thì cũng có nghĩa người đó cũng đang mơ thấy bạn...
Đừng để cho tôi tin vào điều mà người ta nói cậu nhé...

Tôi thật sự muốn bớt nhớ cậu...

(thonboncodon)

Tuesday, November 1, 2016

Tuesday, November 01, 2016

1 năm vẫn nhớ...

vậy là cũng đã 1 năm trôi qua rồi nhỉ...
nhiều thứ đã thay đổi, nhưng cũng chẳng có gì đổi thay mấy
Tôi vẫn vậy...
Cái suy nghĩ bất cần lại trở về...
Lại muôn trở về sống theo kiểu "muốn ra sao thì ra"...
Nhưng có lẽ... tôi không được phép làm như vậy thêm một lần nào nữa...
Quá khứ là quá khứ, ta không nên cứ giữ mãi chúng và mang chúng đến hiện tại được đâu...
Dám đối mặt... nhưng có lẽ vẫn trốn tránh ai đó...

Chẳng biết tự bao lâu rồi... tôi chẳng còn muốn đoái hoài đến điều mình thích thú...
Có một người bảo tôi rằng... tôi hợp làm với những thứ mình thích mới say mê...
Chắc có lẽ vậy, nhưng tính ra, tôi cũng chẳng còn thứ gì để theo đuổi... ngoài dăm ba điều... Cơm, áo, gạo, tiền...

Có bao dự định, nhưng dường như tôi lại một lần nữa đánh mất cơ hội, để cho chúng thành hiện thực...
Luôn để tuột những cơ hội mà tôi mong muốn chỉ thực hiện nó 1 lần...


Mong một sự bình an đến lạ...

Thursday, August 11, 2016

Thursday, August 11, 2016

Các cụ có câu: "Bán anh em xa, mua láng giềng gần"

Tôi không biết tại sao con người ta lại luôn xấu tính như vậy...
Lúc cần thì nhờ vả ra mặt...
Tôi còn nhớ những thứ đồ vật của gia đình bà nhờ vả để trong nhà tôi khi nhà bà có việc...
Tôi sẽ nhớ cái câu bà bóng gió ngày hôm nay: "Đéo có gì để lợi dụng thì cũng đéo có đứa nào nó chơi"...
Nhà tôi chẳng có cái gì... Đúng, chỉ có cái "tấm lòng nhiệt tình" với con người... Nhưng có vẻ ai cũng lợi dụng hết cả...
Đúng. nhà tôi nghèo, Nhà tôi chỉ xài những thứ mà các bà đem bỏ đi, các bà luôn coi nhà tôi là "bãi phế liệu" của nhà các bà. Tại sao các bà không vứt luôn chúng lên xe rác đi. mà vứt sang nhà tôi làm gì.
Con già... mày đang ức chế ai, đéo đéo dám lên tiếng, lợi dụng, lấy bố tao ra đã kháy chứ gì. Con già... mày sẽ bị gặp quả báo...

Nói kháy sau lưng người khác. tưởng không ai biết sao?
Ngay cả những người mà bố tôi coi là bạn bè... còn nói móc nói kháy bố tôi nữa. tôi đã nghe thấy bao lần rồi.
Sao bảo bố tôi "chẳng biết cái gì" sao còn sang nhà, hỏi bố tôi cái này, bố tôi cái kia... rồi nhờ vả bố tôi nữa làm chi...
Các ông các bà chỉ biết được các ông các bà thôi. khi việc của các ông các bà được rồi, lại quay sang xì xào bàn tán, chửi xéo...
Đứa nào mới thực sự là đứa tử tế ở đây chứ?
Đã đéo tận mắt nhìn thấy còn đổ điêu cho người khác...
Hãy nhớ... nhân quả báo ứng... Bà đổ điêu cho ai thì bà sẽ bị báo ứng...
Đừng bào giờ khẳng định chắc nịch, đổ lỗi cho người khác một điều gì khi mà không tận mắt thấy người ta làm việc đó nhé con mụ già...
Tôi nhút nhát, yếu đuối nên tôi sẽ ôm nỗi ấm ức này... tôi chẳng bênh được ai... tôi chỉ ngồi xem các người diễn tuồng thôi.
Thấy người khác to mõm, còn vào hùa...
Mẹ tổ, lần đéo nào cũng: Bác Bạo ơi, giúp em cái này, giúp em cái kia... ngọt sớt... cậy có tiền, nhờ vả nên ngọt sớt... Thử hỏi xem. cái ngõ này, gửi bàn ghế nhờ nhà tôi bao nhiêu lần... Nhà tôi là nhà công cộng mà...

Đi làm thì... cứ nghĩ chỉ có người trẻ tuổi mới "quái vật" các kiểu, nhưng không nghĩ rằng... lớn tuổi như bà già đó... cũng còn cái tính xấu như vậy, nói xấu người khác sau lưng... bô bô đã xéo... ra vẻ ta đây... Người ta đã giúp rồi còn to mồm... Lúc đầu đến làm, mình luôn tin vào điều tốt trong mỗi con người... Nhưng không... Mình cần tin lời bạn Lệ nói...

Đời, phũ phàng... chẳng thể còn tin vào lòng từ bi nhân hậu của người khác nữa...
Bao lâu nay tôi luôn nghĩ ai cũng có lòng tốt trong con người họ lớn hơn... Luôn tin vào một xã hội tốt đẹp...

Nhưng từ giờ tôi nên nghĩ khác... đề phòng nhiều hơn...

Tuesday, July 26, 2016

Tuesday, July 26, 2016

Hết mạnh mẽ rồi ư...

Lâu lắm rồi Dung nhỉ?
Lâu lắm rồi tao mới thấy mày lại yếu mềm như vậy...
Mày từng hứa... sẽ không được yếu đuối rơi nước mắt vì những thứ lặt vặt cỏn con cơ mà...
Sao thế?
Mày mệt hả...
Hay mày cảm thấy mày kém cỏi...
Chưa một lần nào tao thấy mày yếu đuối trong công việc như dạo gần đây
Chưa một lần nào tao thấy mày rơi nước mắt vì công việc...
Lúc nào tao cũng thấy mày có cách vượt qua mõi khi gặp áp lực cơ mà...
Sao lần này mày yếu đuối vậy...
Cũng một công việc như thế, ngày nào cũng lặp đi lặp lại...

Hồi mày còn làm ở Tạ Quang Bửu, tao từng thấy mày loay hoay trong đống sổ sách, bài thi, chứng chỉ... nhưng chẳng có gì làm mày nản lòng, chẳng có gì làm mày chùn chí cả... Thế mà lại có một ngày... tạo thấy mày rơm rớm nước mắt... Chỉ vì quá nhiều thứ mày phải làm trong một buổi chiều tối... Chắc lúc đó mày đuối rồi phải không?...
Chắc lúc đó mày mới quyết định đổi việc... cho dù mày có bị mất trắng cả một tháng lương...
Đúng... tháng cuối cùng đó, mày chẳng được đồng nào... Mày chấp nhận, vì người sai là luôn là mày... Sai vì hai từ "không nỡ"...
Mày đã dám làm, thì mày luôn dám chấp nhận kết quả... dù nó xảy ra tốt hay đẹp đi chăng nữa...
Vì cuộc đời luôn sòng phẳng... có được, có mất.... giống như cái nguyên lý... về sự đánh đổi, và chi phí cơ hội ấy...
Giờ mày đổi công việc mới rồi... Đó là cơ hội mày đã lựa chọn và cũng là thứ mày từng mong muốn làm ... Hãy gắng cố gắng sức thêm lần nữa đi...
Mày đã từng vượt qua được những lời "quát nạt", "mắng mỏ", "đay nghiến" của người khác rồi cơ mà... Giờ mày cũng sẽ lại làm được thôi... Tất cả là vì... họ muốn tốt cho mày thôi mà... Đừng nghĩ ngợi nhiều như vậy nữa...
Đừng để đánh mất cơ hội một lần nữa nhé Dung...


Tối hôm thứ 7 mày đi học... các bạn "thầy giáo" ở đó đã nhận xét rất đúng về mày Dung ạ... thật sự mày nên cảm ơn họ, nhờ có họ, mày mới nhận ra được... cái quá khứ đầy ngủ xuẩn của mày...
Tao ước gì... Tao không còn là tao như hiện tại, tạo ước gì tao là tao của thời chưa vào đại học... Cảm ơn các bạn đã nói "trúng tim đen" mà tôi chưa từng được biết... Cảm ơn các bạn đã cho tôi biết con người thật sự của tôi... mà bấy lâu nay tôi luôn kiếm tìm câu trả lời... Cảm ơn các bạn, Cảm ơn Mắt Đẹp Cho Em

(Dung kh...)

Thursday, June 9, 2016

Thursday, June 09, 2016

Khi người ta... chóng vánh...

Khi người ta chóng vánh...
Người ta chẳng muốn làm bất cứ việc gì...
Lúc người ta chóng vánh...
Ấy chắc là do người ta quá mệt mỏi...

Khi người ta mệt mỏi...
Người ta lại... buông xuôi hết mọi thứ
Lúc người ta mỏi mệt...
Ấy là khi... người ta chẳng còn muốn giữ bí mật

Khi người ta tiết lộ bí mật...
Ấy là lúc... người ta không muốn ở một mình...
Lúc người ta không muốn giữ bí mật
Có khi... đó là lúc người ta muốn được sẻ chia...

Khi người ta muốn được sẻ chia...
Cũng là lúc người ta thôi diễn kịch...

Khi người ta thôi diễn kịch...
Chắc là lúc... người ta muốn ra đi...
Khi người ta ra đi...
Có lẽ là lúc... người ta đang chóng vánh...
(Dung kh...)

P/S: Lảm nhảm lúc đêm khuya

Tuesday, May 31, 2016

Tuesday, May 31, 2016

Lướt qua nhau như chưa từng thoáng thấy...

Mơ đang di dự đám cưới:
Còn nếu bạn mơ thấy mình đang đi tham dự một đám cưới trong giấc mơ, hãy xem xét những điều mà bạn cảm nhận trong đám cưới đó. Nếu đám cưới đó buồn bã hay nhàm chán, thì có nghĩa là bạn không hài lòng về tình trạng hiện tại trong cuộc sống của bạn. Nếu bạn đang hạnh phúc, thì điều đó chỉ ra rằng bạn đang ôm ấp một sự thay đổi mới trong cuộc sống của bạn.
(Trích: Giải mã giấc mơ)
Chuẩn bị qua một ngày rồi, nhưng sao bất chợt lại tìm kiếm giải mộng... Có lẽ cả ngày hôm nay, chỉ vì giấc mơ bất chợt này, mà tôi đã từng:
- 1 lần nghĩ tới việc rằng phải tìm kiếm giảii mộng như bao giấc mơ khác... nhưng rồi tôi lại quên...
- 1 lần tìm kiếm kết quả như bao lần gặp mộng trước... nhưng cũng chẳng có thời gian để đọc từng bài...
- và cũng đã gần hết ngày... tự nhiên tôi nhớ ra... và thế là lại gõ những thứ cần tìm kiếm...
Tôi đã cố gắng không muốn động đến nó nữa... nhưng khi đọc những dòng giải mộng trên... sao tự dưng... thấy lạ lắm cậu à...
Trước đây, dường như những thứ xuất hiện trong mơ giấc mơ của tôi, đều có những chi tiết tương đồng trong đời thực mà nó cứ lặp đi lặp lại... nên tôi thương bảo chúng là giấc mơ điềm báo...
Chưa lần nào, chưa một lần nào tôi lại thấy đông đủ các cậu như vậy... 1 cô dâu, 2 đứa bạn cô dâu... "những người có liên quan" (tôi không muốn chỉ đích danh thêm nữa...) và một đứa bạn cũ đi cùng một hình bóng mờ ảo..., cả những người dường như chẳng có gì liên quan đến chúng ta cả... Nhưng sao... khung cảnh ấy, con đường đi ấy hình như đã trong mơ tôi 2 lần rồi... (cái ngách 381 gần nhà tôi,  cũng là lối dẫn vào nhà đứa em họ tôi nữa)...
Tôi vẫn nhớ cái thái độ gượng ép của 2 cậu ấy và cả nụ cười gắng gượng của cả tôi... Nhưng không khí chẳng hề ảm đạm... chỉ là lặng thinh...
Khi tôi đi vào nhà cậu (thực sự nó không phải là nhà cậu... nhưng vị trí của nó trong mơ là... nhà gái).

Lướt qua nhau như chưa từng thoáng thấy...
Cậu đã đi qua tôi từ lúc nào...
Lên xe hoa âm thầm mà lặng lẽ...
Muốn lên theo đưa cậu đi nhưng chưa gặp...
Khi tới nơi... họ bảo cậu đi rồi...
tôi băn khoăn tự hỏi rằng tại sao...
Cùng một lúc, và cũng tại một nơi...
Tất cả lại về trong cái gượng sớm chiều...
Nhưng nó khiến tôi thêm tin vào một điều chưa xảy ra...
(thonboncodon)  

Saturday, May 28, 2016

Saturday, May 28, 2016

Muốn tìm một thứ hư không...

Tôi muốn tắt nắng đi 
Cho màu đừng nhạt mất; 
Tôi muốn buộc gió lại 
Cho hương đừng bay đi.
(Trích "Vội vàng" - Xuân Diệu tặng Vũ Đình Liên)

Tôi không còn nhớ Những gì đã học được về bài thơ "Vội vàng" này của nhà thơ Xuân Diệu nữa... Tôi cũng chẳng hiểu sao mình chỉ thích 4 câu thơ này và chỉ thuộc 4 câu thơ này... Và tôi cũng chẳng còn hiểu đích xác ý nghĩa của chúng là như thế nào...
Miên man, bâng khuâng hay trống rỗng... tôi đang kiếm tìm một thứ hư không, chắc có khi cũng vô hình, vô dạng.,,,
Hạnh phúc ư? Yêu thương à... ai chẳng khát khao, ai chẳng mong muốn cơ chứ... Nhưng tôi thấy hãi, hãi cho cái cảnh ngày ngày phải đối diện với những lời thúc ép, lời hỏi han đầy châm trọc... Tôi luôn kệ, mặc kệ cho cuộc sống cứ lẳng lặng mà trôi... tôi muốn kiếm tìm cái thứ hư không, nhưng tôi cũng chẳng biết kiếm tìm nó thế nào...
Xã hội nhộn nhịp xô bồ... Còn tôi, một người hoài cổ...
Tôi muốn thời gian ngưng đọng lại, thậm chí muốn nó vụt qua nhanh khỏi cái khoảnh khắc này đi...
Muốn đi đâu đó...
Muốn thoát khỏi một nơi nào đó....
Muốn đi luôn... nhưng sao còn vấn vương điều gì...

(thonboncodon)