Chủ Nhật, 10 tháng 12, 2017

Sao chẳng quên đi...

Nhanh thật, lại một năm sắp trôi qua, tôi cũng đã không còn giống mình như trước
Hơn 2 năm, tôi thỉnh thoảng lại thu mình vào góc nhỏ,
Có những lúc tôi hồi tưởng lại những năm tháng ấu thơ đã qua… Tôi ước mình chẳng lớn…
Chưa có một năm nào mà tôi lại thấy mình tàn tạ đến vậy…
Tôi từng thương một người có lẽ thương anh cũng nhiều lắm…
Tại sao trong cuộc sống, lại có nhiều sự trùng hợp và giống nhau đến vậy…
Tôi thực sự đã không để ý đến sự trùng hợp này, cho đến một ngày tôi bình tĩnh ngồi nghĩ lại… Họ giống nhau đến cả cái tên và chữ đệm…
Họ, họ làm tôi lầm lẫn… Tôi đang coi họ là một người?!
Để quên một ai đó, thật là lâu…
Đã có lúc thực sự muốn mở lòng, chẳng để đón nhận một ai cả, mà chị để cho mình thấy nhẹ nhàng đi…
Nhưng rồi thôi, nhiều khi con người ta cứ thích tò mò, rồi khơi lại chuyện đã qua… nên lại nghĩ…
Một người dễ bị sống trong quá khứ… dễ bị tác động bởi những gì đã qua… Tôi thực sự chẳng mong mình như vậy.
Trước đây, có một bạn nói chuyện với tôi, cô ấy nói với tôi rằng… tôi có thể là bất cứ ai mà tôi đã từng tiếp xúc… Cô ấy nói đúng đấy…
Nhiều lúc tôi cứ ngồi tự hỏi, thực ra tôi là một người như thế nào? Hiền ư? Đanh đá ư? Thật thà ư? Giả tạo ư? Hôm qua tôi là một người như thế này, nhưng hôm nay tôi lại không như vậy…
Tôi nhiễm một phần tính của bố, một phần tính của mẹ, một phần tính của anh trai… nhiều phần tính cách khác của nhiều người, một mớ hỗn tạp trong một con người…
Bình tĩnh lại mới thấy, có những thứ ở thì đã qua, chẳng ai muốn nhắc lại… ấy thế mà…
“tháng ngày qua, câu chuyện quen, cứ nhắc lại… sao chẳng quên đi”
Tôi không yêu anh, tôi biết…
Chỉ là thỉnh thoảng tôi cần anh “diễn vai” làm một người bạn…
Trong một mối quan hệ đã xác định, một người khó có thể đóng 2 vai…

Một thời gian dài, tôi giấc ngủ của tôi bình thường… Gần đây tôi lại hay nằm mơ, giấc mơ mới hôm gần đây khiến tôi lại nghĩ…
Tôi chưa gặp ác mộng bao giờ cả… nhưng tôi sợ tất cả các chi tiết trong các giấc mơ đó mà tôi có thể nhớ lại được…
Giấc mơ đó đẹp mà, nó như một bộ phim cổ tích…
Êm đềm, yên ắng…
Tại sao lại xuất hiện một người mà tôi chưa hề gặp bao giờ…
Anh ta ở đó làm gì? Tôi biết anh ta là ai. Nhưng tôi không biết tại sao đột nhiên anh ta lại là nhân vật chính? Nơi anh đưa tôi đến là làng quê của anh sau nhiều năm anh không trở về?
Thế đấy, có những người, chẳng thân, chẳng quen lại xuất hiện trong giấc mơ một cách đột ngột đến lạ… Tôi chẳng dám kể cho anh ấy về giấc mơ. Tôi sợ sẽ khiến nhiều người hiểu nhầm và gặp những điều không hay…
Chúng không phải là những giấc mơ mộng mị đơn thuần… Tôi thật sự thấy rợn người mỗi lần tỉnh dậy.
Mệt mỏi lắm, khó chịu lắm. nhưng không dám nói vị sợ liên lụy, chỉ thầm mong cho những ai từng xuất hiện trong giấc mơ được bình an…
Những năm tháng gần đây tôi đã sống là một con người không thành thật. Tôi xin lỗi tất cả mọi người những người từng đặt niềm tin vào tôi. Và tôi sẽ không hứa tôi sẽ thay đổi. Tôi xin lỗi...
SG nhớ...

 (Heo còi đãng trí)

Bài đăng nổi bật

Chỉ tại trong tâm chưa bình

Đã tự dành cho mình 1 tuần. Để suy nghĩ lại những gì xảy đến trong 2 tháng vừa qua. Có những người bạn, tôi ngỡ rằng sẽ chẳng có thêm m...

Bài đăng khác

Bình luận gần đây