Thứ Tư, 11 tháng 10, 2017

Ghé về nơi dấu thương...

Hôm nay à, thôi, mình sẽ không ngồi tự kiểm điểm xem một tháng qua mình đã làm được gì và không làm được gì...
Hôm nay ghé về đây chỉ để gõ ra những dòng chữ vu vơ thôi...
Lạ một cái là... con chữ nó thật tuyệt, chí ít là với bản thân mình...
Mình thích viết linh tinh... viết chẳng có đầu có đuôi...
Nhiều người bảo mình viết hay... mình chỉ biết cười trừ, và cảm ơn họ mà thôi...
Nhiều cái câu từ mình viết, nhiều người bảo rằng mình đang có ẩn ý gì chăng?
Mình kệ... mình không giải thích...
bởi con chữ nó xuất hiện trong đầu mình lạ lắm... 
không có một chủ đích nào cả...
tự nó đến... và mình chỉ vội vàng ghi chép lại nó để khỏi bỏ lỡ chúng...
vì mình không thể nào nhớ được lâu một vấn đề gì thoáng qua, không có dấu ấn đặc biệt thì mình không có ấn tượng và không thể ghi nhớ lại nó được...
chỉ là lưu lại nó, biết đâu một ngày nào đó, nó sẽ hợp với tâm trạng mình hoặc giống với tâm trạng của một ai đó và để mình có thể dùng đến nó tâm sự trong các bài blog của mình mà thôi...
Mình cũng thừa nhận rằng, tất cả những status mình vội vàng ghi lại, hay mình viết ra, đều có chứa cảm xúc thật của mình, và có vài ba dòng trạng thái, mình cũng có thái quá cái cảm xúc của mình lên nhưng chỉ một chút thôi...
Gần đây mình bận rộn...
Mình sợ không có thời gian để chăm chút cho những cảm xúc của mình như trước kia nữa...
Mình hay quên, nên mình sẽ chỉ còn cách ghi chép lại tất cả những con chữ nào xuất hiện trong đầu mình.
Mình cũng không hiểu tại sao các dòng trạng thái, các dòng twitter của mình, thường ghi theo kiểu độc thoại, nhiều lúc cũng thấy kỳ kỳ, nhưng viết theo cách đó mình thấy thú vị và thoải mái hơn...
Vài người bảo mình buồn cười, có khi họ còn nhẹ lời ấy, chứ mình nhiều lúc thấy mình nực cười...
Nhưng chỉ có tự tâm sự với chính mình như thế, mình mới có thể tìm được ra cách giải quyết cho chính mình mỗi khi gặp bế tắc...
Nếu mình nói không cần ai giúp đỡ, mình tự làm được, là nói phét... khi mà đuối quá, ai chẳng cần đến sự giúp đỡ, nhưng thôi, mình quen với cái thói quen tự thân vận động rồi, nên dù có nhọc cỡ nào, cũng chỉ phải chịu trong thời gian đầu thôi... sau tự khắc sẽ ổn...
Dạo này mình bớt khóc linh tinh rồi... nhưng lại dở thói, nghe nhạc buồn rồi và cứ thế khóc thôi... khóc để có thể chìm vào giấc ngủ sớm hơn thôi...
Không biết từ khi nào, mình lại thỉnh thoảng nói dối cảm xúc của mình, đáng không, mình lại nói có và đáng có, mình lại nói không...
Mình sẽ không làm vậy nữa... từ giờ, mình có thể cho phép mình không sống thật với bản thân, nhưng mình sẽ không sống giả với cảm xúc của mình nữa đâu...
Và cũng có thể từ đây, lối viết của mình sẽ thay đổi nhiều... không giống như trước đây nữa...
Nhưng sẽ cố gắng viết nhiều nữa có thể...
Chẳng đầu, chẳng đuôi, và chẳng có hàm ý gì... chỉ là cảm xúc không thể để nó bị lãng quên...

(thonboncodon)

Bài đăng nổi bật

Status 11/08/2017

Khi ai đó lựa chọn rời đi khỏi tầm mắt của ta (hay nói nặng hơn là biến mất khỏi cuộc đời của ta), đừng buồn, đừng tự trách mình, đừng căn v...

Bài đăng khác

Bình luận gần đây